Tỏi đắng

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Sông Lô Nhiệt độ: 706496℃

  Tỏi đắng có sức sống mãnh liệt.Dù ở vùng đất bằng phẳng màu mỡ, sườn đồi hẻo lánh hay ở những ngóc ngách của những tảng đá mỏng, tỏi đắng vẫn sinh trưởng ngoan cường. Dân làng chỉ cần xách cuốc và đào một rổ đầy vào buổi sáng.

  Quê tôi giàu tỏi đắng, mẹ tôi rất có kinh nghiệm đào tỏi. Hồi nhỏ tôi rất thích theo mẹ đi hái tỏi. Mẹ tôi bảo cuốc phải đào thật sâu và cuốc phải cách xa củ tỏi.Mẹ vừa dạy vừa làm mẫu, có khi một cuốc cuốc cả chục cây. Tỏi béo và mềm được lá mẹ rung nhẹ, sau đó mẹ lau sạch đất trên tỏi, khéo léo thắt nút giữa đầu và cổ rồi dùng tay trái ném vào giỏ.

  Khi tôi còn nhỏ, nhà nghèo nên mẹ tôi thường đào tỏi đắng và nấu bún cho mẹ đỡ đói.Thỉnh thoảng tôi đào một ít tỏi đắng đem bán ngoài đường để kiếm chút tiền phụ thêm thu nhập cho gia đình.

  Có lẽ là do tôi đã có một mối liên kết không thể chia cắt với tỏi đắng từ khi còn nhỏ. Tôi đặc biệt thích tỏi đắng.

  Mỗi lần về nhà, tôi đều thấy mẹ đang đào ruộng, vì trước khi đi tôi đã nói với mẹ qua điện thoại. Bà biết tôi thích ăn tỏi đắng nên đã ra đồng chuẩn bị trước.

  Mẹ tôi rửa sạch tỏi mới đào, cho vào sữa đậu nành nóng, khuấy một lúc rồi thêm chút canh chua. Một lúc sau, món đậu hũ tỏi đắng đã được làm xong.

  Sau đó, cho những quả ớt trang trại bò của quê hương vào tro củi. Khi ớt có màu đỏ đen, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên bề mặt tro củi. Để nguội một chút, cho vào lòng bàn tay và dùng hai tay chà thật mạnh để thành bát nước ớt. Sau đó cho thêm chút hoa gừng, tỏi đắng và đậu phụ nhúng vào nước ớt hoa gừng.Hương vị cực kỳ thơm.

  Khi tôi trở về nhà vào dịp Tết Nguyên Đán năm nay, người mẹ 86 tuổi của tôi đang ngồi ở cửa chải lại đống tỏi đắng bà vừa đào. Cô hái từng nắm rất gọn gàng và sạch sẽ. Những đầu tỏi trong suốt tượng trưng cho tấm lòng yêu thương của người mẹ.

  Mẹ tôi đặt tỏi đắng dưới bồn nước để giữ tươi. Sau Tết, chị gói tỏi đắng vào túi nilon rồi mang về cho tôi.Về đến nhà, tôi rửa sạch, băm nhuyễn tỏi đắng rồi trộn với đậu đen đã lên men. Hương vị đã lâu không thể nào quên...

  Mẹ tôi cả đời vất vả và tiết kiệm. Mỗi khi gia đình cô mang tỏi vào thành phố, họ lại nhớ đến lời mẹ cô dạy: Con người phải dám nghĩ dám làm và không tham lam. Họ nên lắng nghe đảng và làm nhiều hơn nữa cho đất nước.

  Lời dạy của mẹ như ngọn đèn sáng, luôn soi sáng tôi trên đường đời.

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.