Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là ở một trận đấu bóng chuyền vào năm thứ hai.
Trò chơi còn chưa bắt đầu, tôi chán quá nhìn quanh thì nhìn thấy em.
Bạn mặc áo khoác xám và quần jean xanh, bạn đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá cạnh sân, hai tay đút túi. Tim tôi lúc đó đập nhanh hơn. Dù em không đẹp trai lắm nhưng anh đã yêu em rất nhiều.
Lần thứ hai gặp nhau, chúng tôi đang ở căng tin. Bạn đang xếp hàng chờ lấy bữa ăn. Vừa nhìn thấy lưng bạn, tôi đã rất chắc chắn đó là bạn nên xếp hàng phía sau và gọi món giống bạn.
Những ngày tiếp theo, hầu như ngày nào tôi cũng gặp anh ở căng tin, hoặc trên đường đến căng tin. Mỗi lần đi ngang qua em, anh luôn rất háo hức, vì đôi khi ánh mắt chúng ta còn chạm nhau.
Sau này, cuối cùng tôi cũng đoán ra bữa ăn của bạn là gì, nên khoảng thời gian vui vẻ nhất trong ngày của tôi là khi đi ăn. Tôi sẽ gặp bạn sáu trong số mười lần.
Dần dần tôi phát hiện ra một chút đặc điểm của bạn, đó là bữa nào bạn cũng ăn trứng rán. Tôi chưa biết tên bạn nên trong lòng tôi thầm gọi bạn là Dandan. Tôi luôn thích thú cưng Dandan của Cừu Lười và tôi cũng rất thích bạn.
Tôi đã không gặp bạn kể từ đầu học kỳ này. Tôi đoán bạn sắp đi thực tập. Sau này tôi mới biết bạn thực sự đã đến Thượng Hải để thực tập. Tôi sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại bạn nữa.
Tôi chưa bao giờ đủ can đảm để nói rằng tôi thích bạn. Giờ nghĩ lại tôi thấy hơi tiếc nuối.
Dù biết em không còn ở đây nhưng anh vẫn thường xuyên tìm kiếm em mỗi lần ở phòng ăn.
Anh biết tình yêu thầm kín của anh đã đến hồi kết, nhưng Dandan, khi anh nhớ lại những ngày đại học sau này, chắc chắn sẽ có em trong đó.
Tôi chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất ở Thượng Hải
cảm ơn bạn
----Bài viết lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)