Viết câu chuyện về một thời trái tim tôi và trái tim tôi gặp nhau trong giấc mơ

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Sông Lô Nhiệt độ: 961421℃

  Có những điều tôi luôn muốn nói nhưng không biết nói thế nào.Có những điều tôi luôn muốn quên nhưng lại không thể không nhớ.--Dòng chữ

  Tiết Tiểu Thiền từng nói: Trên thế giới này nhất định phải có một loại hiểu biết thông qua linh hồn.Bạn im lặng và anh cũng im lặng.Khi chúng ta nhìn nhau và mỉm cười, chúng ta ngay lập tức cảm động và gặp được lòng thương xót của Chúa.Bạn nói không xa, không gần, anh ấy hiểu; anh ấy nói, bạn hiểu mà!.Đúng, tình yêu không biết nó bắt đầu từ đâu, nhưng nó càng ngày càng sâu đậm hơn.Tôi đã gặp bạn trong không gian của Master Mu Han.Một truyền thuyết về Pansy làm kinh ngạc cả mùa đông.Tôi đã vô số lần bị ám ảnh bởi nó, ghen tị với nó, cảm thấy vô cùng đau khổ, thậm chí là ghen tị.Bạn là người như thế nào mà khiến anh ấy nhớ bạn nhiều đến vậy?Bạn bị ngăn cách bởi ngàn sông núi, nhưng hàng ngàn hơi ấm lặng lẽ chảy dưới nét chữ của bạn.Bất kể đau đớn hay đẹp đẽ, buồn vui hay hạnh phúc, những khao khát và ám ảnh đó vẫn tồn tại như ảo ảnh và thực tế. Bảy cây dứa dại im lặng, bình minh và hoàng hôn đẹp đẽ, đêm và ngày đẹp.

  Chúng ta đi khắp thế giới mang theo hoa, có lẽ chỉ để tìm kiếm một cuộc gặp gỡ ấm áp.Tôi bất ngờ gặp nó với nhịp tim bất chợt, vẻ đẹp tựa như bảy bông hoa păng-xê lặng lẽ nở rộ.Vẻ ngoài tinh tế và tao nhã đó, được viết bằng một chữ đơn giản, đã khắc ghi cả đời những kỷ niệm đẹp.Cảm xúc này, dù là hôm qua hay hôm nay, đều là món quà quý giá được Chúa ban tặng. Với tấm lòng biết ơn, bất chấp nguồn gốc và sự biến mất của vạn vật, những gì tích lũy theo năm tháng sẽ luôn là tấm lòng chân thành bất diệt.Trên thế giới này có một số người tưởng chừng như ở rất xa nhưng thực ra lại không hề xa. Chỉ cần trái tim không ở xa thì tình yêu cũng không ở xa.Năm tháng ấm áp, hoa ủ hương, hương thơ.Năm tháng thoáng qua, bông hoa păng-xê bảy màu trong lòng tôi sẽ luôn nở rộ, hương thơm không bao giờ phai nhạt…

  Có lẽ tôi ngây thơ và đôi khi giả vờ mạnh mẽ.Nhưng đêm quá lạnh và tôi rất sợ.Tôi có quá nhiều lo lắng và u sầu về những người và những điều tôi quan tâm trong cuộc sống.Nếu có đau, tôi thà là tôi; nếu nó thua, thà tôi ngủ mãi còn hơn.Một số người quá nặng nề để cuộc sống có thể chịu đựng được, và một số cảm xúc quá đau đớn khiến tâm hồn không thể chịu đựng được.Đôi khi tôi cảm thấy tình yêu thực sự là một sự tình cờ đẹp đẽ. Tôi luôn yêu một người không ngờ tới vào một thời điểm không ngờ tới.Dù có khó khăn, vướng mắc như thế nào, vô số lần tôi đã muốn buông bỏ, ra đi nhưng cuối cùng lại không thể.Loại không thể tách rời này sẽ dần dần trở thành một phần của cuộc sống và không thể tách rời.Nếu bạn suy nghĩ kỹ, nhiều lúc, khi chúng ta không thể buông tay một người, đó không phải vì người đó tốt như thế nào, mà là vì chúng ta không thể buông bỏ khoảng thời gian đã dành cho người đó.Cho dù chúng ta chưa từng gặp anh, những sự phụ thuộc và cộng hưởng tinh thần đó sẽ khiến chúng ta nhớ anh suốt đời.Có lẽ ít nhất một lần trong đời một người mà quên mình vì một người, không cầu kết quả, không cầu bầu bạn, không cầu tài sản vĩnh cửu, chỉ muốn gặp người ấy trong những năm tháng tươi đẹp nhất.Có lẽ một khi đã yêu thì không hề hối tiếc. Dù mây có tan đi thì vẫn ấm áp.Chỉ cần bạn hiểu thì đó là mùa xuân.Trong những năm tháng tình yêu ngắn ngủi, tôi thật muốn dùng ba ngàn bút mực để vẽ nên vẻ đẹp vô song của anh.Quên đi gió và khói thế gian bên ngoài đình dài mười dặm, tôi chỉ dùng một phần buồn ba phần niệm nhẹ để lặng lẽ dệt nên bức màn phong cảnh, để tôi một mình sau tấm rèm trong im lặng và hạnh phúc.

  Trong mỗi khoảng thời gian, sẽ có cảm giác khó buông bỏ, sẽ có suy nghĩ khó buông bỏ.Ba năm người bạn thân đi cùng nhau, cùng nhau phát điên, cùng nhau cười về tuyết, trăng, gió và hoa trong thế giới phàm trần, và mơ mộng về những góc khuất chưa biết của thế giới.Cầm cuốn sách thơm, ôm nhau đọc cạnh nhau. Đọc những đoạn hay thì nhìn nhau cười, đọc những đoạn buồn thì nhìn nhau mà khóc.Có thể đã có cãi vã, cãi vã, thời gian trôi qua đều chìm vào đáy biển sâu, không ai còn nhớ đến.Tôi rất muốn mãi mãi trẻ con và trong sáng, nhưng tôi không biết rằng ngay từ khi sinh ra, tôi đã xa rời sự trong sáng và bắt đầu bước đi trong pháo hoa của thế giới.Ở tuổi mộng mơ, ngắm vài cảnh xuân đợi vài tuần trăng non tròn.Tôi chỉ muốn trở thành khán giả của bộ phim nhưng lại vô tình bước lên sân khấu và bị cuốn vào bộ phim.Trong lớp mực dày và màu sắc, tôi đọc vở kịch của người khác và diễn lại cuộc đời của chính mình.Niềm vui nỗi buồn đều rơi vào cảnh tượng của người khác.Ban đầu tôi muốn sống một cuộc sống suôn sẻ, nhưng thật không may, rắc rối đã nảy sinh.Có lẽ kiếp trước tôi là diễn viên, những gì tôi hát ở kiếp này chỉ là một vở kịch định mệnh bi thảm.

  Những lời kiên trì trong mơ đã trở thành lời hứa hẹn trong gió.Vô số khúc mắc trong tâm trí tôi cuối cùng đã biến mất không dấu vết.Tôi từng nghĩ lãng mạn nhất là được cùng anh nghe gió, ngắm mưa, làm thơ và vẽ tranh.Tôi cũng nghĩ, nếu trên đời này có tình yêu thì sẽ thật tuyệt nếu được nắm tay nhau và có nhau, cùng nhau lặng lẽ già đi giữa những bông hoa rơi lặng lẽ.Nhưng thế giới thì quá xa và thời gian thì quá lạnh. Làm sao những giấc mơ đó có thể nở hoa lâu dài?Khung cảnh ngày xưa cuối cùng cũng hơi ngả vàng trong lời nói mỏng manh.Suy nghĩ của tôi chợt già đi, năm tháng trở nên cô đơn.Hương thơm đọng lại dần mất đi vẻ ngoài của anh.Tôi chỉ nhớ một phong cảnh và nghe thấy một âm thanh rõ ràng.Sự rộn ràng của tuổi trẻ đó đã xóa sạch sự mát mẻ của hoa.Lời thơ bao phủ theo năm tháng nhuốm màu thăng trầm của cuộc đời.Khi cầm bút có nước mắt, nhưng khi viết ra chữ, tôi không hề hối hận.Trải qua vui buồn, yêu hay không yêu, có mặt hay vắng mặt, điều đó không còn quan trọng nữa.Đẩy quá khứ vào năm tháng phù du, chỉ còn lại ý định ban đầu và thế giới nhàn nhã.

  Chị Ah Jin, đêm đông thật yên tĩnh, tĩnh lặng như những năm tháng thoáng qua khi em buông xuôi.Tôi luôn muốn nói những điều này nhưng không biết nói với ai. Tôi luôn muốn quên đi những điều này nhưng lại không thể không nhớ đến chúng.Những suy nghĩ về ngày tận thế, dù không có câu trả lời như mong đợi, anh tin em sẽ sưởi ấm cho chuyến lang thang ngày hôm qua của anh.Viết một câu chuyện về một lần trái tim và tâm hồn tôi gặp nhau trong một giấc mơ.Nếu trân trọng cũng là một loại đau khổ thì tôi nguyện mình như tuyết trắng trước đèn xanh.Nếu si mê cũng là một căn bệnh thì tôi nguyện dành cả cuộc đời mình cho tình yêu đích thực của mình…

  Text / Như Nhan Nhược Lan / Đêm giao thừa 2015

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.