Vòng tay của mẹ

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Sông Lô Nhiệt độ: 485445℃

  Tôi đã viết về đủ loại người, đủ thứ trong đời nhưng tôi không dám chạm vào vòng tay mẹ.Không phải tôi sợ quá khứ ẩn giấu trong đó sẽ làm tôi tan nát mà là tôi có vốn từ vựng hạn chế và không thể diễn đạt chính xác tình cảm đặc biệt của mình dành cho vòng tay mẹ.

  Bao lâu tôi còn nhớ, tôi đã có vòng tay của mẹ, không bao giờ rời xa mẹ, luôn ở đó, cảm nhận hơi ấm của tình mẫu tử.Mẹ tôi không bao giờ để tôi đi. Cô ấy một tay ôm tôi và tay kia nấu ăn. Thậm chí vào ban đêm, mẹ vẫn ôm tôi thật chặt trong vòng tay.Tôi chỉ vô tình nghe thấy mẹ tôi đang nức nở khe khẽ khi tôi đang ngủ.Khi tôi tỉnh dậy sau giấc mơ, mẹ đã ôm tôi vào lòng và dùng tay vỗ nhẹ để dỗ tôi ngủ.

  Tôi là đứa con thứ sáu lớn lên trong vòng tay mẹ. Vào ngày tôi sinh ra, có sấm sét và gió mạnh. Bà nội tôi đang nửa ngủ nửa tỉnh bỗng mở mắt, khẳng định tôi là đồ xui xẻo và xin mẹ giao tôi cho người ngoài.Mẹ tôi bất đắc dĩ phải chia tay tôi, nhưng mẹ cũng không dám bế tôi vào cabin của bà ngoại nữa.Quả nhiên không may bị bà nội nói cho biết.Khi tôi lên 3 tuổi, một cơn bệnh bại liệt bất ngờ đã cướp đi cơ thể khỏe mạnh của tôi.Từ đó tôi càng có thêm lý do để chiếm lấy vòng tay của mẹ.

  Để chữa trị cho tôi, bố mẹ tôi đã đi đến nhiều làng và quận khác nhau để tìm kiếm lời khuyên về y tế. Họ đã đến thăm hầu hết các bệnh viện ở nhiều nơi khác nhau, nhưng bệnh tình của tôi vẫn không thuyên giảm.Nhìn thấy máu thịt mình bị bệnh tật hành hạ, một người phụ nữ nông thôn không đọc được nửa lít chữ Hán có thể làm được gì ngoài việc hằng đêm rơi nước mắt?Đến bây giờ tôi mới hiểu hết những tiếng nức nở bất lực của mẹ.

  Mẹ tôi là người làm vải nổi tiếng ở vùng này, loại vải cotton bà dệt nổi tiếng mềm mại.Cô đã tự mình hoàn thành tất cả các công đoạn dệt và có thể thực hiện một loạt công việc như quay sợi, cuộn bông, cuốn sợi một cách dễ dàng.Đặc biệt khi quấn sợi, cô không bao giờ sử dụng dụng cụ mà chỉ sử dụng phần khuỷu tay giữa bàn tay và khuỷu tay. Tốc độ của cô ấy thật đáng kinh ngạc.

  Vòng tay của mẹ tôi rất khỏe, người ngoài cho rằng là do nhà tôi không thiếu lương thực.Trên thực tế, tôi biết rằng sức mạnh của cánh tay đó được phát triển bởi những bà mẹ bế con trên tay.Những năm khó khăn về ăn uống, mẹ tôi luôn nấu trước ăn sau. Mỗi lần đợi chúng tôi ăn xong, mẹ tôi lại nhét đầy thức ăn thừa trên bàn vào bụng như thể đang dọn dẹp chiến trường.Có khi còn ít cơm thừa, mẹ tôi pha thêm nửa muôi nước lạnh, dùng thìa hòa với phần cơm thừa, cho vào tô và uống từng ngụm lớn.

  Mùa hè năm tôi 8 tuổi, thời tiết vô cùng nóng nực. Mặt trời đứng trên cao và xua tan mọi cơn gió mát. Cả ngôi làng dường như bị bao phủ trong một chiếc nồi hấp.Vốn dĩ, cơ thể tôi gầy gò, không chịu được nóng cũng như lạnh. Khi gặp thời tiết nắng nóng như vậy, tôi chỉ có thể sống sót.Mẹ té nước xuống sàn nhà hết lần này đến lần khác, để tôi nằm trên nền đất ướt cho mát, thỉnh thoảng lắc chiếc quạt lá đuôi mèo cho tôi.Tuy nhiên, tôi vẫn không thể loại trừ được sự nóng nảy trong lòng.Nhìn thấy bộ dạng khó chịu của tôi, bố không khỏi bế tôi lên, cõng em gái tôi chạy về phía con sông ngoài làng...

  Con sông nhỏ ngoài làng chảy róc rách và trong vắt.Trước khi xuống nước, một cảm giác mát lạnh ập vào mặt tôi.Bố tôi bảo tôi ngồi xuống nước, liên tục bảo tôi không được cử động, rồi lại giúp em gái tôi cởi quần áo.Phần thân dưới của tôi được ngâm mình trong nước và cảm thấy vô cùng sảng khoái. Phần da trên cơ thể tôi, vốn bị phơi nắng gay gắt, đã thấm đầy dầu.Tôi muốn nước sông làm dịu đi cái nóng trên lưng nên cúi xuống.Vì cơ thể quá nhẹ nên ngay khi xuống nước, anh nặng tới mức bị thác ghềnh xô ngã và trôi xuống sông.Tôi muốn kêu cứu nhưng khi mở miệng chỉ để lại một chuỗi bong bóng trên mặt nước.Khi bố tôi bế tôi lên, tôi đã bất tỉnh.

  Khi tỉnh dậy, tôi đang nằm yên lặng trong vòng tay mẹ.Người mẹ đang lau nước mắt và mắng cha bằng giọng cao giọng. Bà mắng anh là kẻ vô nhân đạo và cố dìm đứa con tàn tật của mình xuống sông vì không muốn nó sống... Người cha bị oan đã tức giận đến mức nhặt chiếc nĩa phân bên cạnh và đánh vào đầu mẹ anh.Mẹ sợ làm tôi đau nên vội đưa tay đón tôi.Với một tiếng hét lớn, tôi và mẹ bất ngờ ngã xuống đất. May mắn thay, tôi không bị thương tích gì, còn một cánh tay của mẹ tôi bị đánh gãy xương, bà bị treo trên ngực suốt nửa năm.Vết thương sau đó tuy lành lại nhưng cũng để lại di chứng. Mỗi khi chạm vào nước lạnh, cô sẽ cảm thấy đau thấu xương. Trong thời tiết mưa gió, cô không thể nhấc nổi cánh tay của mình nữa.Từ đó, tôi mất đi vòng tay của mẹ, bến đỗ tuổi thơ của tôi.

  Hôm nay mẹ con tôi phải xa nhau.Nhưng cánh tay bị thương của mẹ tôi vẫn luôn đọng lại trong ký ức tôi.Trong thế giới không có ánh mặt trời đó, người mẹ phải trải qua mùa đông đen tối như thế nào?Nghĩ đến đây, một cảm giác đau đớn không thể diễn tả được xâm chiếm tôi. Tôi ước gì có thể chạy ngay đến mộ mẹ mà khóc mà không thể quỳ xuống.

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.