Tháng sáu, khi ve kêu vo ve, những bông sen trong ao đang vươn lên trời. Những nụ hoa đầy đặn đó từ từ hé mở những chiếc ô hoa sau một cơn gió mùa hè thổi qua.Mỗi bông hoa là biểu tượng của những giấc mơ nở rộ.
Tôi vô cùng hy vọng rằng tháng Sáu sẽ trôi qua thật nhanh, cởi bỏ bộ đồng phục học sinh màu xanh lam và tự dán cho mình một nhãn hiệu về sự trưởng thành.Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy các học sinh xách cặp băng qua góc phố, đầu óc tôi sẽ nghĩ đến những tờ bài thi bay khắp phòng học, những cảm xúc mềm mại trong lòng sẽ dần sụp đổ khi nét mặt của chúng dần dần đi về phía xa.Ký ức chen chúc đến nỗi cuốn trôi con đường ta đến.Nhưng khi vô tình chạm vào, nó lại nổi lên dễ dàng, rõ ràng đến mức khiến người ta như bị thôi miên.Chợt, một giọt pha lê nở ra từ đôi mắt, nhớ lại những cơn mưa và những cánh hoa bay trong gió mùa đó, cây thường xuân lớn mọc sát bên bức tường cũ, và những ước mơ nhỏ bé cắm rễ trong sách vở, đề thi hồi đó.
Trước đây chúng tôi không bất hạnh như bây giờ.Bạn có thể bí mật lấy ra một cuốn tiểu thuyết có bìa bóng từ cặp sách trong giờ học toán và lặng lẽ nhìn xuống.Bạn có thể vẽ nhiều họa tiết lạ trên cổ áo và tay áo đồng phục, đồng thời viết ra những ước mơ, mong ước ngây thơ của mình lúc đó.Bạn có thể sử dụng những cuốn sách trên bàn làm bìa và ăn sáng trong khi đọc sách vào buổi sáng.Bạn có thể đọc to sách giáo khoa lịch sử ngoài hành lang trong những buổi chiều trong gió xuân, và thầm ghi chép những kiến thức quan trọng trong lòng.Thậm chí, từng ánh mắt mong đợi, từng lời động viên của thầy hiệu trưởng đều có thể ghi nhớ rõ ràng trong lòng.Biển vớt những con cá bị thương trước khi thủy triều rút, nắng từ từ lau khô những giọt nước mắt trên lá sen đầu cơn mưa.Quá khứ như bừng tỉnh sau giấc mơ.
Trong suốt những ngày tháng Sáu ấy rời đi, suy nghĩ của tôi lớn dần như dây leo, quấn lấy trái tim tôi.Bạn có còn nhớ vào những buổi sáng đầy nắng ấy, hương cam và bạc hà tràn ngập mũi bạn, hương hoa sen bị gió thổi bay, và con chuồn chuồn trắng đậu trên đầu bông hoa đã uống giọt mật cuối cùng từ lá sen.Chúng tôi vội vã bước đi dưới gốc cây, bộ đồng phục học sinh trên lưng ướt đẫm mồ hôi. Khi chúng tôi nhìn lên, những tia nắng xuyên qua kẽ lá trông như những mảnh lụa.
Những ngày đó thật dài và thời gian chầm chậm trôi qua trên chiếc đồng hồ trong lớp học. Mỗi lớp học dài bằng một năm ánh sáng.Ánh nắng từ bệ cửa sổ chiếu vào mi mắt, khiến mọi người trong lớp cảm thấy rất buồn ngủ.Tuy nhiên, đồng hồ đếm ngược đến kỳ thi tuyển sinh đại học viết bên phải bảng đen vô tình thu nhỏ xuống còn hai chữ số khi giữa hè dần dần đến, đếm ngược chậm rãi và cuối cùng trở về số 0.
Tuổi trẻ hỗn loạn, chúng ta vội vã chia tay.Nghĩ đến muối, các hạt ngâm trong nước từ từ lan ra và hòa tan, vỡ ra thành vô số ion nhỏ.Quãng thời gian êm đềm đó đã trôi đi như một cơn gió, trái tim non nớt cũng đã rời xa mái ấm gia đình.
Dòng sông thời gian trôi đi, năm tháng đã qua không thể quay trở lại.Những khao khát ẩn sâu trong lòng dần dần hiện lên trong lòng, như cốc đầy nước, từ từ tràn đầy.
Trong lòng tôi có một cảm giác không rõ nào đó đang lớn dần, nó mách bảo tôi rằng những ngày xưa mà chúng ta đã ngày càng xa cách sẽ dần đến gần chúng ta hơn trong tương lai.
Chắc chắn sẽ có một buổi chiều đầy nắng, nắng ấm, hương sen thoảng qua hành lang dài, tiếng ve kêu qua ngọn cây, cánh cửa mười tám tuổi lại mở ra, sau cánh cửa vẫn là lớp học quen thuộc, với những khuôn mặt nụ cười dịu dàng, và cảm giác tuổi trẻ sẽ theo làn gió trở lại lòng ta.
Tạm biệt tháng Sáu.
----Bài viết được lấy từ Internet