Đôi khi, bến cảng tôi mong muốn chỉ là chiếc ô che mưa che gió cho tôi.
--Dòng chữ
Đi dạo dưới mưa dường như là khung cảnh lãng mạn trong tâm trí nhiều người. Tôi có thể nói với bạn rằng tôi thích đi dưới mưa, nhưng tôi không muốn bị ướt trong mưa.Chiếc ô là người bạn tri kỷ dìu tôi đi qua mỗi mùa mưa.
Bạn có buộc mình phải mang theo ô vào ngày nắng phòng trường hợp trời mưa sau giờ học không? Tôi đã không biết làm thế nào để làm điều đó một năm trước.Tôi là một cô gái đến từ miền Bắc, thời tiết miền Bắc cũng vui tươi như tính cách của tôi vậy. Đây là lần đầu tiên tôi đi học xa nhà như vậy nhưng tôi thấy mình phải cố gắng rất nhiều để làm quen với không chỉ đồ ăn nặng, thứ thổ ngữ Hồ Nam khó hiểu mà còn cả tính khí thất thường của cô ấy.Ở Tương Đàm mưa rất nhiều, bất kể mùa nào, không đều, thậm chí không báo trước.
Lần đầu tiên tôi gặp một trận mưa lớn bất ngờ ở trường đại học là vào lớp một. Vào một buổi sáng sôi động, buổi đọc sách buổi sáng vừa kết thúc. Đói bụng, tôi lao ra khỏi lớp và đi ra hành lang. Hội trường đông đúc những sinh viên như tôi. Tôi nghe nói bên ngoài đang mưa, tôi nghĩ, đêm qua có sao, buổi sáng trời trong xanh. Có thể có bao nhiêu mưa?Sau khi cố gắng chen vào cửa, một luồng khí lạnh ập vào mặt tôi, tim tôi như đông cứng trước những gì nhìn thấy.Trời đang đổ mưa - đó là từ duy nhất tôi có thể nghĩ ra.Nước mưa nhỏ giọt hòa vào nhau, giống như một thác nước nhỏ từ trên mái nhà đổ xuống.Một số người vui vẻ mở những chiếc ô đã chuẩn bị sẵn để che mưa tầm tã rồi rời đi, trong khi càng nhiều người giận dữ mắng mỏ thời tiết ở Tương Đàm.Tôi đợi rất lâu, mưa ngoài trời vẫn rơi không có dấu hiệu tạnh.Sau đó, người càng ngày càng ít đi, tôi rất lo lắng. Tôi vẫn chưa ăn sáng và phải đến lớp.Lúc này, tôi nhìn thấy một học sinh trong lớp chúng tôi cầm một chiếc ô sọc đỏ trắng, hai người còn lại lập tức chen vào dưới chiếc ô của anh ấy. Một số ít người không mấy quen thuộc đều mỉm cười với nhau, chẳng bao lâu sau họ đã trở thành bạn bè, tâm sự đủ mọi chuyện.Bất chợt tôi thấy ngày càng nhiều những chiếc ô sọc đỏ trắng đang nhập ngũ dưới mưa. Những chiếc ô đã rất cũ, một số chiếc bị hư hỏng, tay cầm thì rỉ sét. Nhưng trong tay họ, họ có thể nắm giữ một thế giới ấm áp.Tôi nhìn quanh và thấy mọi người đang đứng trước phòng bảo vệ. Mọi người chen ra từ bên trong cầm ô. Ba, hai người tựa vào nhau hài lòng rời đi.Tôi bước vào đám đông và nhìn thấy tấm biển "Chiếc ô tình yêu" được đặt trên bàn giữa đám đông. Hai sinh viên phụ trách đăng ký đổ mồ hôi đầm đìa. Cuối cùng, mọi người đều mượn một chiếc ô theo ý muốn và chia sẻ nó với những người khác.Tôi cũng mượn ô của một cô bé dễ thương.Ngay khi bước ra khỏi buổi giảng đầu tiên, tôi cảm nhận được tác động của tấm màn mưa lớn đập vào ô, trong tôi chợt có một cảm giác tự hào.
Bây giờ tôi đã biết cách mang theo ô mọi lúc và có thể tôi không sử dụng nó quá một lần trong một tuần. Tôi vẫn thường thấy trong những ngày mưa bất chợt, những chiếc ô lớn sọc đỏ trắng mở rộng trong giảng đường, ngập trong cơn mưa lớn, chở từng đoàn học sinh đi xa, đồng hành với từng người qua đường cần trú gió che mưa.
---- Bài viết này được sưu tầm từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)