Vào buổi chiều ngày tháng Năm, trời đột ngột đổ mưa to. Tôi đang đợi xe buýt ở trạm dừng Thành phố Thương mại Thập Phương. Vì không mang theo ô nên tôi phải dùng chung ô với một cô gái lạ ngồi cạnh.Nhưng gió lạnh thổi qua và mưa vẫn làm ướt quần áo tôi.
Trong mưa, một người phụ nữ trung niên bế đứa trẻ bước nhanh.Cô ấy không mang theo ô mà đến bến này để đợi xe buýt. Cô ấy đứng cạnh tôi với đứa con trên tay và đứa bé đã ngủ gục trên vai cô ấy.Tôi muốn nói với cô gái bên cạnh tôi lúc đó rằng đừng cầm ô cho tôi mà che mưa cho người chị đang bế con này.Nhưng tôi chưa kịp nói gì thì một người đàn ông trung niên đứng cạnh đã đưa chiếc ô trên tay cho mẹ đứa trẻ và nói một cách lịch sự: Tôi sẽ đưa ô cho bà.Đúng lúc này có một chiếc xe buýt chạy tới, người đàn ông quay người lên xe.
Mẹ của đứa trẻ cảm ơn cô rất nhiều, sau đó lập tức phản ứng và nói: "Vậy làm sao tôi có thể trả lại ô cho bạn?"Người đàn ông quay lại xe và nói: Không cần.Chiếc xe đã lao đi.
Những người bên cạnh đều khen ngợi nhưng tôi cũng cảm thấy có chút tội lỗi. Tại sao tôi không từ bỏ chiếc ô ngay lập tức?
Sau khi tôi lên xe, một ông già khoảng 50 tuổi cũng bước lên xe với chiếc ô và túi xách đựng đầy rau.Chuyện xảy ra là chiếc điện thoại di động trong túi của ông già reo lên. Thấy cô lấy điện thoại ra không tiện, một cô gái bên cạnh đã ân cần giúp cô cầm ô và rau.Sau đó, một cô gái khác đứng dậy và nói: “Dì ơi, xin mời ngồi đây với con”.
Thấy vậy, tôi lại tự trách mình: Rõ ràng là tôi đang ở bên cạnh ông già, sao tôi không giúp cô ấy ngay? Tôi thấy nhưng không làm.Tôi chỉ có thể tự trách mình sâu sắc trong lòng.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!