Khi còn nhỏ, vào dịp Trung thu, tôi thường ngồi quanh sân với bố mẹ và các anh, chia những bắp ngô nhặt được ngoài đồng thành từng đống nhỏ, thi xem ai gói nhanh hơn, rồi chia nhau miếng bánh trung thu mà tôi đã ấp ủ bao ngày làm phần thưởng.Tuy hơi khó cắn một miếng bánh trung thu nhưng nó rất ngọt.
Hồi còn đi học, vào dịp Trung thu, tôi thường ngồi trên bãi cỏ sân chơi với mấy đứa bạn thân, đốt lửa trại, cắn vài miếng táo còn xanh, ngâm nga “Khi nào trăng sáng xin rượu trời”, hoặc ngâm nga vài bài hát hơi lạc điệu, mong trăng sáng sẽ mang thư của bố mẹ về.
Sau giờ làm, vào dịp Trung thu, tôi cùng đồng nghiệp tìm một quán ăn nhỏ yên tĩnh ở Tam Lương, gọi vài món ăn kèm, rót một ly nước uống, trò chuyện về thành quả thu hoạch được của công việc, chia sẻ niềm vui cuộc sống, nghe tiếng dế kêu, thưởng thức cảnh đẹp hoang dã… Sau đó, tôi lấy trái cây và bánh trung thu do đơn vị phân phát rồi về nhà tận hưởng một kỳ nghỉ ngắn ngày.
Ngày nay, mọi người đều ở độ tuổi trung niên.Tết Trung thu không còn là những dãy bánh trung thu rực rỡ trong siêu thị và những con gà, vịt, cá tươi trên quầy hàng mà là về kỷ niệm con trai du học, sự chăm sóc bố mẹ tuổi già, hồi tưởng về quá khứ với bạn cũ trên WeChat, tay trong tay cùng người yêu trước cửa sổ và hướng về tương lai…
Hương vị của Tết Trung thu là sự hạnh phúc, sự quan tâm, sự ấm áp và đoàn tụ...
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!