Ẩn sâu trong tiềm thức của chúng ta là một hình ảnh bình dị. Chúng ta thấy mình đang trên một chuyến đi dài xuyên lục địa.
Nhưng điều quan trọng nhất trong tâm trí chúng tôi là đích đến cuối cùng. Vào một ngày nào đó vào một giờ nhất định, chúng tôi sẽ tấp vào ga. Các ban nhạc sẽ chơi và vẫy cờ. Một khi chúng ta đến được đó, rất nhiều giấc mơ tuyệt vời sẽ trở thành hiện thực và những mảnh ghép cuộc đời chúng ta sẽ khớp với nhau như một trò chơi ghép hình hoàn chỉnh. Chúng ta bước đi bồn chồn biết bao trên các lối đi, nguyền rủa từng phút lảng vảng, chờ đợi, chờ đợi, chờ đến ga.
Chúng tôi kêu lên: “Khi chúng ta đến ga thì sẽ như vậy”. "Khi tôi 18 tuổi", "Khi tôi mua một chiếc Mercedes Benz 450SL mới", "Khi tôi cắt dán đứa con cuối cùng của mình", "Khi tôi đã trả hết tiền thế chấp", "Khi tôi được thăng chức", "Khi tôi đến tuổi nghỉ hưu, tôi sẽ sống hạnh phúc mãi mãi".
Sớm hay muộn chúng ta cũng phải nhận ra rằng không có trạm dừng, không có nơi nào để đến ngay và luôn. Niềm vui thực sự của cuộc sống là những chuyến đi. Nhà ga chỉ là một giấc mơ. Nó liên tục vượt xa chúng ta.
“Hãy tận hưởng giây phút hiện tại” là một phương châm hay, đặc biệt khi kết hợp với Thi Thiên 118:24: “Đây là ngày Chúa đã làm ra, chúng ta sẽ vui mừng hân hoan trong đó”. Không phải những gánh nặng ngày nay khiến đàn ông phát điên. Đó là sự hối tiếc về ngày hôm qua và nỗi sợ hãi về ngày mai. Hối hận và sợ hãi là cặp song sinh cướp đi ngày hôm nay của chúng ta.
Vì vậy, hãy dừng việc đi lại trên các lối đi và đếm số dặm. Thay vào đó, hãy leo núi nhiều hơn, ăn nhiều kem hơn, đi chân trần thường xuyên hơn, bơi nhiều sông hơn, ngắm hoàng hôn nhiều hơn, cười nhiều hơn và khóc ít hơn. Cuộc sống phải được sống khi chúng ta đi cùng. Rồi nhà ga sẽ đến sớm thôi.
Có một khung cảnh bình dị ẩn chứa trong tiềm thức của chúng ta! Chúng ta dường như đang trên một hành trình dài xuyên lục địa! Đi tàu, chúng tôi tận hưởng khung cảnh chảy ngoài cửa sổ: ô tô chạy trên đường cao tốc gần đó, trẻ em vẫy tay ở ngã tư, đàn gia súc gặm cỏ trên những ngọn núi xa xa, làn khói tỏa ra đều đặn từ các nhà máy điện, những mảng ngô và lúa mì, đồng bằng và thung lũng, núi non và những ngọn đồi nhấp nhô, đường viền của thành phố trên nền trời và những trang viên ở nông thôn!
Tuy nhiên, điều chúng tôi nghĩ đến nhiều nhất chính là đích đến cuối cùng! Vào một thời điểm nhất định trong ngày, chúng ta sẽ đến nhà ga! Chúng ta sẽ được chào đón bởi một ban nhạc và vẫy cờ! Khi đó, nhiều giấc mơ sẽ trở thành hiện thực và cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên trọn vẹn, giống như một mảnh ghép đã được giải quyết! Nhưng bây giờ chúng ta đang sốt ruột đi đi lại lại trên lối đi, nguyền rủa lực cản của đoàn tàu! Chúng ta ngóng chờ, ngóng chờ, mong chờ giây phút đoàn tàu vào ga!
"Khi chúng ta đến nhà ga, mọi chuyện sẽ ổn thôi!" chúng tôi đã hét lên! "Khi tôi 18 tuổi!" "Khi tôi nhận được một chiếc Mercedes 450SL mới!" "Khi tôi đưa đứa con út của mình vào đại học!" "Khi tôi trả hết khoản vay!" "Khi tôi được thăng chức!" "Khi tôi nghỉ hưu và sống hạnh phúc mãi mãi!"
Nhưng cuối cùng chúng ta sẽ nhận ra rằng không có trạm dừng nào trên hành trình cuộc đời, và không có nơi nào mà chuyện “một lần và mãi mãi” có thể xảy ra! Niềm vui thực sự của cuộc sống nằm ở quá trình du hành, và nhà ga chỉ là một giấc mơ, nó luôn ở phía trước chúng ta rất xa!
Điều thực sự khiến người ta phát điên không phải là gánh nặng của ngày hôm nay, mà là sự hối tiếc của ngày hôm qua và nỗi sợ hãi về ngày mai! Hối hận và sợ hãi là cặp song sinh, cướp đi ngày hôm nay của bạn và tôi!
Vậy thì đừng đi lang thang trên các lối đi, đừng mãi nghĩ xem mình còn cách nhà ga bao xa! Tại sao không thay đổi lối sống của mình, leo núi nhiều hơn, ăn nhiều kem cho ngọt miệng, đi chân trần thường xuyên, bơi nhiều sông hơn, ngắm hoàng hôn nhiều hơn, cười nhiều hơn và rơi ít nước mắt hơn! Hãy sống và xem! Nhà ga sẽ sớm đến được!